Thứ Tư, ngày 05 tháng 8 năm 2015

Những đặc điểm độc đáo riêng biệt của các loài động vật

Mỗi động vật đều sở hữu một nét đặc trưng giúp chúng khó bị nhầm lẫn trong tự nhiên.

Những loài động vật thú vị trên thế giới


Mực nang thay đổi màu sắc ngay tức thì để hòa lẫn vào môi trường xung quanh. Chúng làm điều này trong khi hoàn toàn bị mù màu. (Ảnh: LoLWot.)

Số lượng thụ thể khứu giác trong vòi voi nhiều gấp 5 lần so với con người. Các nhà khoa học đã phát hiện voi châu Phi có khứu giác mạnh nhất trong các loài động vật có vú. Chúng đánh hơi được nguồn nước cách vài km và sử dụng khả năng khứu giác của mình để tìm bạn tình, thức ăn hoặc phát hiện thú ăn thịt từ xa. (Ảnh: LoLWot.)

Để bảo vệ bản thân khỏi cát sa mạc, lạc đà có ba mí mắt. Tuy lạc đà hiếm khi đổ mồ hôi, chúng có thể uống 135 lít nước chỉ trong 13 phút. (Ảnh: LoLWot.)

Rùa Galapagos có thể sống hơn 150 năm và ngủ 16 tiếng một ngày. Chúng có thể bò trong một năm mà không cần nước uống hay thức ăn. (Ảnh: LoLWot.)

Ếch phi tiêu vàng chỉ dài 5 cm nhưng cơ thể nó chứa lượng nọc độc đủ để giết chết 10 người đàn ông trưởng thành. (Ảnh: LoLWot.)

Loài côn trùng này thực ra không phải là kiến mà là những con ong bắp cày thuộc họ Mutillidae. Chúng được đặt tên như vậy bởi con cái không có cánh trông giống con kiến lớn với cơ thể hai màu trắng, đen. (Ảnh: LoLWot.)

Bướm có hai mắt kép lớn gồm nhiều thấu kính nhỏ. Tuy nhiên, chúng chỉ nhìn thấy màu vàng, xanh lá cây và đỏ. (Ảnh: LoLWot.)

Tương tự dấu vân tay ở con người, không con ngựa vằn nào có chung mẫu sọc kẻ. (Ảnh: LoLWot.)

Gấu trúc dành 12 tiếng mỗi ngày để ăn và cần ăn 12 kg tre trúc một ngày để đáp ứng nhu cầu. (Ảnh: LoLWot.)

Có vẻ ngoài nhỏ nhắn, chồn mật thường chiến đấu với linh cẩu, đánh bại thằn lằn, tấn công rắn độc, xâm phạm tổ ong. Chồn mật rất khỏe, có lớp da cứng và hung dữ nên rất ít thú ăn thịt dám đụng đến chúng. (Ảnh: LoLWot.)

Hươu cao cổ có thể vệ sinh tai nhờ chiếc lưỡi dài 50 cm. Chúng cũng là động vật có vú có huyết áp cao nhất. (Ảnh: LoLWot.)

Giống như một số loài động vật, nhện Tarantula lột xác khi trưởng thành. Chúng có thể thay các bộ phận như chân, cơ quan sinh dục (ở con cái) và niêm mạc dạ dày trong quá trình lột xác. (Ảnh: LoLWot.)

Chim ruồi, một giống chim cực nhỏ thuộc họ Trochilidae, là loài chim duy nhất có khả năng bay ngược. Chúng có thể đập cánh 80 lần trong một giây. (Ảnh: LoLWot.)


Thứ Ba, ngày 04 tháng 8 năm 2015

Tôi đã 25.....

Hai mươi lăm thấy đủ lớn để quyết định tương lai của chính mình, vạch ra những hướng đi táo bạo khác đi cái quy tắc ổn định mà xã hội vốn đã có từ lâu. Rồi lại cứ thấy mình lạc, thấy mình sợ hãi khi chung quanh mọi người bảo rằng con đường mình sẽ đi chông gai nhiều gấp trăm lần, liệu mình sẽ thành công, hay chỉ lông bông vô định.

Mình bảo, chắc thêm vài tuổi nữa, hằng đêm chắc không chỉ là uống cafe suy ngẫm chuyện đời, mà còn cả rượu và thuốc lá!!

Nhiều người bạn vào bảo, sao nổi loạn vậy, sao ghê vậy, cũng có mấy bạn lo cho mình bảo không tốt cho sức khỏe.

Mình chỉ cười

Bây giờ, mình đang chênh vênh ở cái ngưỡng hai lăm, cái tuổi mà chưa đủ chính chắn như ba mươi, cũng không còn trẻ con và ngây ngô như hai mươi mới vào đời. Hai mươi lăm, tuổi lưng chừng của cái thế hệ người ta gọi là trẻ, thanh niên. Trải nghiệm đời, thấy nó xám chứ chẳng có màu gì rõ rệt, nhem nhuốc và lấm bẩn tựa như vết mực loang. Cuộc sống hối thúc người ta lớn, đẩy người ta vào những cuộc chạy đua hối hả để kiếm tiền, địa vị, danh vọng, kể cả tình yêu. Thì ở hai lăm như mình, mình thấy tất cả ở mức lưng chừng.




Mình cũng đã trải qua thời gian dài cố gắng, để có những thành quả nho nhỏ hôm nay. Nhiều người tỏ ra ghen tị với mình, ghen ghét mình. Họ quăng vào mình ánh mắt nghi ngờ và không tin tưởng, nhiều người còn cho mình là cái gai trong mắt. Nhưng mọi người đâu có biết, một thời trẻ, những năm tháng sinh viên, khi mà các bạn thanh thiếu niên mới lớn lao vào những cuộc vui bù khú với bạn bè bên bàn tiệc, hay thả mình buông thỏng trong yêu đương ái tình, thì mình vẫn cố thức dậy hằng đêm, cố gắng nhồi nhét từng mớ kiến thức rời rạc để nó thành hệ thống. Có những đêm phải cài báo thức dậy lúc bốn giờ sáng. Mình chăm chỉ, vì mình biết bản thân đã không được cái trời phú mà một người thành công vốn có.

Hai mươi lăm, tự thấy bản thân yếu đuối hơn xưa, thấy mình lạc lõng trong chính những suy nghĩ, trong cách mình nhìn nhận sự việc. Những mâu thuẫn trong tâm thức xuất hiện khiến đôi khi bản thân thấy mình phân vân giữa nhiều lựa chọn.

Hai mươi lăm thấy đủ lớn để quyết định tương lai của chính mình, vạch ra những hướng đi táo bạo khác đi cái quy tắc ổn định mà xã hội vốn đã có từ lâu. Rồi lại cứ thấy mình lạc, thấy mình sợ hãi khi chung quanh mọi người bảo rằng con đường mình sẽ đi chông gai nhiều gấp trăm lần, liệu mình sẽ thành công, hay chỉ long bong vô định.


Hai mươi lăm, đủ thấy bơ vơ và yếu đuối đến nhường nào mỗi khi bất giác dầm mưa hay say nắng. Những cơn sốt kéo dài hay những ngày ho khan không nói rõ. Thấy mình không ai bên cạnh lo lắng. Thèm cảm giác được về nhà, thèm được ăn cơm nghi ngút khói bên ngôi nhà cấp 4 có bốn người. Thèm được la mắng như ngày bé. Thèm được khóc òa khi tim đau vỡ vụn vì cuộc đời chẳng cưu mang. Nhưng chỉ thèm, và tưởng tượng thế thôi, vì đàn ông hai lăm, cũng đã đủ làm cha người ta, nên nghĩ mình phải trưởng thành.

Hai mươi lăm chẳng còn thiết tha những cuộc vui bù khú quên ngày tháng, chỉ thích cà phê một mình ngẫm chuyện người, vui chuyện đời. Cũng đã đến cái tuổi tập quen với những thứ độc hại hơn, nhưng làm người ta chính chắn hơn bao giờ hết. Rượu và khói thuốc.

Hai mươi lăm, tuổi mà đôi chân này chẳng muốn dừng lại, muốn đi cho qua những tháng ngày trẻ, muốn đến những nơi có nắng vàng và cát trắng, hay vi vu trên những ngọn đồi mây mù giăng hơi đêm. Muốn trải lòng mình trên muôn dặm đường, thấy tuổi trẻ căng tràn sức sống. Vì tuổi trẻ chỉ có một nên dù có ướt mưa, cũng muốn dầm lại cơn mưa ấy.


Người ta nói, hai mươi lăm, cũng đến tuổi suy nghĩ đến chuyện ổn định tương lai. Ổn định sự nghiệp để lập gia đình. Chỉ biết cười trừ cho qua chuyện, rồi chối bỏ với những bậc phụ huynh rằng, tuổi này con nhỏ.

Hai lăm rồi mới thấy, người ta không thể sống một mình mãi được, ngày đó có nói dõng dạc rằng "sống nhất thiết phải yêu thì người ta mới sống được hay sao?". Người ta vẫn sống khi không có tình yêu, vẫn thở hằng ngày, ca hát vu vơ. Nhưng sống mà cô đơn, đau thương lắm. Hai lăm, nhận thức rằng, cô đơn không phải bên cạnh không có ai, mà cô đơn là khi bên cạnh có rất nhiều người nhưng vẫn cảm thấy cô đơn. Cô đơn là khi không được đi bên một người, sống cùng một người. Rồi có những đêm muộn, thèm khát những giao tiếp đơn lẻ, giữa hai người. Chỉ đơn giản là có người đó ở bên.

Hai lăm, đủ thấy những chuyện nhạy cảm không có gì là quá ghê gớm. Như khi bày tỏ tình cảm ở chốn đông người, khi cầm tay hát vu vơ ngoài phố. Và khi hai người có những động chạm da thịt, chỉ cần cảm giác đến, an toàn, thì tình dục cũng chẳng quá ghê như người ta vẫn nghĩ.


Hai mươi lăm năm sống, va chạm cuộc đời chưa nhiều nhưng đủ thấy, người ta có thể sống thiếu tình cảm, nhưng tiền thì không. Nên cứ lao vào kiếm tiền trước đã, rồi ước mơ để sau cũng được.

Nhan sắc hai lăm dần phai tàn với bia rượu, và công việc. Thấy cơ thể phát triển duy nhất chỉ ở cái phần bụng là nhiều.

Hai lăm thích đọc sách nhiều hơn, thiết nghĩ mỗi tháng lãnh lương phải mua ít nhất hai cuốn sách. Đến năm mình 40 chắc đủ mở một thư viện. Giá sách của mình chắc đã được gần 200 đầu sách, có cả tiểu thuyết kinh điển, ngôn tình, trinh thám, truyện ngắn, tản văn các loại, và kể cả truyện tranh.

Hai lăm rồi đấy, cần lắm những sẻ chia, cần buông những mong chờ.

Hai lăm, thấy lòng lo lắng, chông chênh vô chừng. Thấy lòng dễ lạc, thấy tay dễ rời nhau. Thấy hơi thở như nặng thêm vì cái thở ra đôi khi không còn là không khí đơn thuần, mà còn có nhớ thương, khắc khoải, mệt mỏi, và nổi đau.


Thứ Sáu, ngày 31 tháng 7 năm 2015

5 loại rau củ giúp bạn không bao giờ lo bệnh đường ruột

Ăn rau là cách phòng chống các bệnh đường ruột hiệu quả nhất đấy!

Bộ máy tiêu hóa là cơ quan phải hoạt động với cường độ cao gấp nhiều lần so với những bộ phận khác, bên cạnh đó, đường ruột, gan, thận, dạ dày,… mỗi ngày đều phải tiếp xúc với các chất độc hại từ bên ngoài đưa vào cơ thể, khiến các bệnh tiêu hóa trở thành nỗi lo thường trực của nhiều người.


Thay vì lạm dụng thuốc tiêu hóa, hãy thay đổi chế độ ăn của bạn bằng cách tăng cường những loạirau củ có lợi cho đường ruột sau, giúp đường ruột luôn khỏe mạnh nhé!


Rau dền



Súp lơ


Củ cải đỏ



Bắp cải



Cần tây


Lưu ý khi ăn rau để hệ tiêu hóa luôn khỏe mạnh:


- Rau củ rất tốt cho hệ tiêu hóa, nhưng chỉ khi nấu chín. Rau sống chứa nhiều vi khuẩn và hóa chất trong trồng trọt, rất dễ gây tiêu chảy và đau dạ dày.


- Để hấp thụ rau củ dễ dàng hơn, bạn có thể xay nhuyễn rau với trái cây để uống. Lưu ý: Nên xay thành sinh tố, uống cả bã lẫn nước, không nên uống nước ép không vì sẽ mất một lượng chất xơ đáng kể.


Thứ Tư, ngày 29 tháng 7 năm 2015

Cuộc sống không như ta thường mơ thì thôi "xin hẹn nhau kiếp sau"...

Người dưng có còn nhớ về em không? Câu hứa nắm chặt tay em đến cuối cuộc đời người dưng sao mau quên quá... Yêu thương đã vỡ xin hẹn người kiếp sau...


Bước vào đời nhau bởi câu yêu thương, bước ra khỏi cuộc đời nhau chỉ vì mệt mỏi. Lý do cũng chẳng là gì so với tình cảm bao lâu nay...Người bước đi vội vã quá nên mọi nhớ thương chỉ mỗi em mang, quên người cũng khó như phải cố gắng nhớ một người chưa từng quen biết.

Người dưng có những chuyện chẳng nói như người lạ, ngay cả câu hỏi thăm xã giao tuyệt nhiên không được hỏi, mọi ngày kỷ niệm yêu thương trước giờ là nỗi ám ảnh phải cố gắng chạy trốn.

Người dưng đã từng yêu mỗi khi nghe ai đó hỏi về họ tim lại nhói lên không ngừng, cố quên họ để quên đi cả những niềm đau.

Người dưng mà hằng ngày ta vẫn trọn vẹn hình bóng họ trong tim mình...

Khi người dưng yêu người khác..


Là khi ta đứng bên lề nén giọt nước mắt chảy ngược vào trong để họ không biết rằng ta đau đến thở không nổi...

Là khi đôi môi buông ra câu chúc phúc cho tình yêu mới của họ, thấy như chết lặng bởi sự cô độc trong thâm tâm không ai hay biết...

Là khi họ chẳng biết mình là ai cả-như-chưa-từng-quen...

Là muôn ngàn cảm xúc bỗng vỡ òa trong khoảnh khắc bàn tay họ đã nắm lấy bàn tay khác..

Người lạ có thể trở nên thân thuộc, có thể hỏi thăm, chúc nhau những câu đơn thuần, còn người dưng đã bước qua đời nhau thì mặc nhiên họ tuyệt giao với ta một cách quá nhẫn tâm đến nhẹ nhàng...

Nếu đã từng yêu, em nguyện xin giữ lại khung trời hạnh phúc ấy, để biết đời em đã từng yêu thương trọn vẹn cho người, còn người khi đã phụ bạc, quên sạch sẽ về em, có lẽ giờ đây em không còn lý do để mãi ôm chặt tình yêu đã trao về người.

Ai rồi cũng tìm được hạnh phúc mới, riêng em thấy khoảng trời chơi vơi, lạc lõng, chiều nay lại thấy người tay trong tay cùng người khác, người đang hạnh phúc lắm. Hà cớ để lòng mình thương tổn mà người đâu hay...



Thứ Ba, ngày 28 tháng 7 năm 2015

Xa mặt thì cách lòng

Người ta cũng bảo "Yêu xa" thứ cần nhất chính là phải tin tưởng nhau tuyệt đối. Thế nhưng giờ đây... Niềm tin trong nhau vơi cạn, kỉ niệm bên nhau vụn vỡ...Chúng ta thua rồi..

Xa mặt thì cách lòng.

Nhạt theo thời gian

Chúng mình xa nhau như thế nào vậy anh....Là tại em, tại anh hay tại khoảng cách cố tình đưa đẩy cả hai trái tim ra xa...Rồi cũng chẳng còn đập vì nhau nữa, liệu anh có buồn, có mong... Liệu em có chờ... có đau....

Người ta nói yêu xa khổ lắm, người ta nói yêu xa cần phải kiên cường cần phải cứng cỏi và mạnh mẽ bao nhiêu...Em tự hỏi trên đời này có bao nhiêu người vẫn đợi được nhau, có bao nhiêu người vẫn còn bên nhau, khi mà trái tim đã nhạt màu theo thời gian và khoảng cách, liệu có bao nhiêu người vượt qua được thử thách.

Chuyện tình chúng mình kể ra cũng không đủ dài để lưu luyến đến chết..cũng chẳng phải ngắn để chia cái rồi quên..nên khi kết thúc trong lòng nhau vẫn còn lưu luyến vẫn còn day dứt nhau không thôi...


mấy năm dù gì cũng thương yêu nhau chân thành, dù gì cũng từng gắn bó vượt qua những khó khăn..dù gì cũng từng bên nhau đi trọn những con phố...cũng là người nên em cũng nhớ cũng tiếc cũng dằn vặt.

Ngày anh đi hẹn ngày về

Em cũng ngỡ chẳng có điều gì có thể thay đổi tình cảm của hai đứa..Trước giờ trải qua bao nhiêu chuyện cũng vẫn ở bên nhau đấy thôi...huống chi...chỉ là cái khoảng cách...em chỉ cần chờ anh vô điều kiện.

Nhưng ngờ đâu xa mặt thì cách lòng... thời gian sau em nhận ra em vốn không thể kiên cường được như suy nghĩ...chặng đường này em không đủ tự tin để bước qua.


Còn anh...cũng không còn quan tâm em như lúc trước,anh cũng chẳng hề yêu em như ngày xưa.. cả hai chúng ta đang lãng quên dần bóng hình nhau từ bao giờ.

Rồi...

Ngày mình không còn là gì của nhau, em không nhớ nó là ngày nào và tại vì sao tình cảm cứ thế nhạt dần khoảng cách ngày càng lớn thêm, cứ như có một bàn tay vô hình đấy cả hai ra xa rồi chẳng còn ai nắm lấy tay ai nữa...chỉ còn những cuộc gọi ngắn đôi ba câu cho có lệ, những dòng tin nhắn hỏi han buồn chán,ngán ngẩm, rồi phút chốc sẽ chẳng còn nhau trong trái tim nhau nữa

Người ta cũng bảo "Yêu xa" thứ cần nhất chính là phải tin tưởng nhau tuyệt đối thế nhưng giờ đây...

Niềm tin trong nhau vơi cạn kỉ niệm bên nhau vụn vỡ...Chúng ta thua rồi..

đến cuối cùng nhờ vào khoảng cách ta cũng hiểu ra một điều ..."Thì ra chúng ta cũng chưa thực sự cần nhau đến vậy"

Thật khâm phục những người vượt qua được thử thách mang tên "khoảng cách"



Chủ Nhật, ngày 26 tháng 7 năm 2015

Không thể níu mãi một người muốn buông...

Níu giữ một người muốn buông là điều không thể...Những thứ bị bỏ lại phía sau đều là những thứ họ không cần nữa... Em biết chứ nhưng cố tự an ủi lòng bằng vài câu "chỉ nhớ một chút rồi quên" đến tận bây giờ.


Anh đặt dấu chấm kết thúc tất cả kí ức mà chúng mình viết ra...thật bất ngờ.

Câu chuyện nhỏ của hai ta nâng niu ngày trước...giờ chỉ còn là câu chuyện kín của riêng mình em

Tan vỡ rồi mà... em ương ạnh không muốn chấp nhận tí nào..đành cố níu lại, cả xếp lại tất cả những mảnh kí ức cũ thành một câu chuyện có anh,có em, nhưng...chỉ thuộc về em.


Tháng tháng năm năm như một thói quen, mỗi ngày lướt facebook và em chẳng quên việc đầu tiên là seach lấy tên anh..những lúc đấy trông em cứ như một tên trộm lén lút nhưng bất lực... vì chẳng cướp được tí tình cảm nào của anh.

Em tìm anh vì ngày nào cũng nhớ anh...nhớ anh đến tột cùng, tò mò muốn biết giờ anh thế nào sống tốt không đến phát điên. Nhưng lại chẳng có cách nào khác để nguôi ngoai để dãi bày, ngoài cái việc ngu ngốc ngắm nhìn và quan tâm anh qua mạng xã hội "gần cơ mà xa lắm" thật nực cười

Em biết mà tình yêu của em đôi khi có hơi quá. Nhưng khi yêu rồi người ta còn biết đúng biết sai sao? Cứ bất chấp rồi cố chấp..cho đến khi trên người xuất hiện những vết thương thôi.


Cũng mệt mỏi lắm, đau đớn lắm... Nhìn ai đó tay trong tay rồi cả những status yêu thương không dành cho mình có ai không buồn đâu...Nhìn họ trải qua bôn ba những cuộc tình mà mình vẫn bị chìm đắm trong cái bóng của họ có vui đâu....Nhưng mà bởi yêu bởi nhớ thì phải bất chấp, tự mình làm tự mình chịu.

Có những khi cứ muốn bấm rồi bấm loạn lên để nói với anh biết bao nhiêu điều rằng nhớ anh rằng yêu anh rằng cần anh nhưng rồi lại thở dài rồi "thôi" nhìn nick anh vụt tắt khỏi màn hình...em lặng lẽ rồi tắt máy đi...

Níu giữ một người muốn buông là điều không thể...Những thứ bị bỏ lại phía sau đều là những thứ họ không cần nữa... Em biết chứ nhưng cố tự an ủi lòng bằng vài câu "chỉ nhớ một chút rồi quên" đến tận bây giờ.

Nhiều khi nản lòng cũng muốn từ bỏ nhưng yêu đương nhau đậm sâu biết bao lâu mà giờ nỡ xa nhau ai cũng không đành...Tình cảm của con người đâu thể nói quên là quên được ngay...Một năm? Ba năm? Có khi là không bao giờ...



Thứ Sáu, ngày 24 tháng 7 năm 2015

Anh là ai trong cuộc đời em...?

Anh là ai hả em...Suốt thời gian qua em coi anh là gì hả em? Anh yêu em thật đấy, nhưng không phải không biết đau, sự nhẫn nhịn hay cảm thông của anh thật ko có chừng mức đến nỗi em cứ đẩy anh ra và khiến anh thành người dưng nước lã thế sao em.

Anh là ai hả em...Suốt thời gian qua em coi anh là gì hả em?

Anh yêu em thật đấy, nhưng không phải không biết đau, sự nhẫn nhịn hay cảm thông của anh thật ko có chừng mức đến nỗi em cứ đẩy anh ra và khiến anh thành người dưng nước lã thế sao em.

Nhiều lúc anh nghĩ ừ thì em chán anh, chán cách anh yêu em cũng như những gì anh dành cho em nhưng em đã bao giờ dù chỉ một lần nhìn thẳng vào mắt anh và cảm nhận những ưu tư nơi anh chưa,. Thật sự thì em và anh vẫn còn xa vời lắm, muốn đi nhanh hãy đi một mình, muốn đi xa hãy đi cùng với nhau. Anh muốn đi xa với em em có biết không, cái cách em yêu anh anh hiểu, nên một phần nào đó trong anh biết rằng ở đâu đó vẫn có chỗ đứng cho của anh trong em... Em nghĩ chấm dứt với anh sẽ làm ánh mắt em và bao ưu tư phiền muộn sẽ biến mất sao, nếu em nghĩ vậy thì quả thật em ích kỉ lắm em biết không.


Anh thừa biết em đã trải qua những gì để đến với anh, những cuộc tình cũ làm em lo lắng về hiện tại về cái suy nghĩ em sẽ lại bị bỏ rơi giữa lưng chừng hạnh phúc. Bởi vậy mà anh không muốn ép em phải yêu anh thế này thế kia, em có được như ngày hôm nay cũng chỉ vì những thứ đã cũ, tại sao em không hướng về phía trước và nhìn anh...?

Anh không hứa sẽ không bỏ rơi em vì anh biết một điều rằng, em đã nghe quá chán những lời ngọt ngào từ những người đến trước anh rồi, nên cái cách anh yêu em cũng thật khác những người cũ phải không? Vậy còn chờ gì nữa mà không đi bên anh, làm người yêu của anh và cũng có thể tương lai về sau em sẽ làm vợ của anh.


Chưa bao giờ anh coi trọng lời hứa cả, từ khi yêu em anh biết mình đang ở trong chính bối cảnh mà bản thân không bao giờ muốn và cam chịu, Nhưng em nhìn xem, anh yêu em nhiều đến mức nào... Cái thời điểm này, em ko còn tin vào bất kì điều gì nữa, em chán yêu, chán mọi thứ xung quanh kể cả anh. Cũng đúng thôi vì hiện tại suy nghĩ của em tuy nhiều nhưng vẫn ở cái tuổi 19, tuổi của những lựa chọn, em muốn yêu ai là do em, em muốn hạnh phúc bên cạnh ai cũng là do em cả.

Nhiều lúc anh cũng muốn nói anh mệt lắm, anh chán em lắm nhưng lòng anh cứ giữ lại để biết rằng người mệt, người buồn, người khóc chỉ có anh bởi hơn lúc nào hết anh muốn em tươi cười vui vẻ khi ở bên anh... Từ khi yêu em anhnh mới thấy bản thân a thật kiên định, đừng nói anh cố chấp khi không hiểu đc tình cảm của anh dành cho em, đừng nói em chán anh khi em ko hề hay biết những gì anh có, anh làm, anh thể hiện đều là vì yêu em. Em nói nếu hết yêu anh, anh sẽ phải chấp nhận để em đi, ừ thì anh chấp nhận bởi anh biết em hết yêu cũng là do anh cả, nếu anh là một người đàn ông em ao ước thì không có lí do gì em hết yêu anh cả.


Giờ đây em nói mình ko phải người yêu, cũng chẳng phải là bạn, vậy chúng ta là gì với nhau vậy em - đầu anh ko thôi nghĩ rằng suốt thời gian qua em chỉ coi anh là cái bóng của người trước.. Ừ thì anh đến sau đấy, em nói a yêu em sẽ phải chịu thiệt thòi nhiều nhưng em đâu biết đã đến sau là thiệt thòi gấp ngàn lần những gì em nói rồi. Nói vậy thôi chứ anh chẳng sao đâu, mỗi ngày anh yêu em nhiều hơn hôm qua, mỗi ngày anh nhận ra anh ko thể thiếu em, mỗi ngày anh nhìn nhận cái cách em yêu anh và những gì đích đáng nhất mà a nhận ra đó là em thương anh chứ chẳng hề yêu...

Đã một thời gian anh không biết giọt nước mắt là cái gì, nhưng lạ thay em làm anh khóc ngay những ngày đầu yêu, buồn cười nhỉ đàn ông con trai lại suốt ngày ỉ ôi với người yêu như đàn bà...

Từ giờ trở đi anh sẽ lại là chính anh, anh thay đổi nhiều nhưng chính em lại đánh sập hết tất cả những thay đổi đó rồi, em đòi chấm dứt. Được thôi, sẽ đến một ngày nào đó anh không âm thầm ra đi nhưng sẽ dặn lòng nói ra với em rằng "Tạm biệt em, a sẽ ko bao giờ có thể làm phiền em nữa..."